Phóng Sự - Điều Tra -> Sang Đài Loan gặp cô dâu ViệtTrong 10 năm gần đây, Báo CATPHCM đã có nhiều loạt bài nói về “hiện tượng” các cô gái VN lấy chồng Đài Loan. Phóng viên của báo từng xâm nhập rất sâu vào các đường dây môi giới trong nước; từng được một số “bà chị” tin tưởng giao nhiệm vụ tuyển cô dâu cho họ với tiền cò 1 chỉ vàng/1 cô loại trung bình và gấp đôi như thế cho một cô gái đẹp.

Từng vào được một cơ sở đểu cáng, với dịch vụ gọi là “phục hồi màng trinh” cho các cô gái sắp “thi tuyển” làm cô dâu cho mấy ông nhai trầu. Bây giờ lại theo chân các cô sang tận Đài Loan để đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác! Với biết bao cảm xúc như thế, chúng tôi muốn nói vài điều trước khi kết thúc loạt bài này!
Kỳ cuối: NGHĨ VỀ TƯƠNG LAI CỦA 400.000 NGƯỜI VIỆT TRÊN “ĐẢO NGỌC”
Trong kỳ đầu của loạt bài này, chúng tôi đã giải đáp câu hỏi: “Tại sao đàn ông Đài Loan thích lấy vợ Việt?”. Bây giờ chúng ta thử tìm hiểu nguyên nhân nào trên đảo Đài Loan có hơn 100.000 cô dâu Việt? Đây cũng là điều mà chúng tôi (và có lẽ rất nhiều nhiều người VN và cả người Đài Loan khác nữa) suy nghĩ, trăn trở suốt hơn 10 năm qua. Chúng tôi đã từng về tận những làng mạc xa xôi hẻo lánh ở miền Đông, miền Tây; vào các xóm lao động nghèo ở Q4, Q6, Q8... TPHCM - nơi có nhiều cô gái lấy chồng Đài Loan để tìm hiểu. Từ nhiều năm trước, chúng ta cùng nhìn thấy một điều xót xa là hàng vạn cô gái đã bất chấp tất cả để có được một ông chồng Đài. Họ quên hết sĩ diện trước những cuộc “thi tuyển” mà đôi khi phải kiểm tra từ hình thể đến cả tiết hạnh. Họ cũng bỏ ngoài tai vô số chuyện báo chí đăng dồn dập về những cuộc hôn nhân Đài - Việt bất xứng (lấy chồng già, tàn tật...), cô dâu bị ngược đãi, lừa đảo để bán vào nhà chứa.... Khu vực thường tập trung đông các cô từ các tỉnh về như: cư xá Lãnh Binh Thăng P8Q11, bên cạnh khách sạn Hoàng Hậu trên đường Nguyễn Chí Thanh (Q5) khu du lịch Kỳ Hoà (Q10)... Do báo, đài thời đó nói quá nhiều nên CA địa phương rất tích cực giải quyết nạn tụ tập chờ “xem mắt”. Các cô đã nhanh nhẹn hợp tác với đám cò và một số xe ôm để đối phó quyết liệt. Chặn đường này, họ chạy luồn lách đường khác! Thời đó chúng tôi còn phát hiện có những gia đình khai tăng tuổi cho con, lấy giấy khai sinh của chị cho em đủ tuổi kết hôn với các ông Đài. Nhiều cô được hội phụ nữ, chính quyền địa phương động viên, nhắc nhở, nhưng vẫn quyết chọn hôn nhân không tình yêu với chú rể Đài Loan. Tại sao? Thứ nhất vì họ quá nghèo, quá bế tắc nên chọn cách lấy chồng ngoại như lối thoát duy nhất. Nhiều cô gái coi hôn nhân loại này như sự hy sinh để báo hiếu cha mẹ (vì ít nhất cũng có được một số tiền vài trăm hoặc vài ngàn USD để trả nợ, chữa bệnh, sửa nhà, lo học hành cho người thân). Lấy chồng ngoại còn là cơ hội (cũng là duy nhất) cho những cô gái lam lũ, ít học được thoát ra khỏi gia đình (có khi không yên ấm), làng quê còn nhiều vất vả, thiếu thốn của mình. Cũng có cô lấy chồng Đài như một cách để trả thù người yêu phụ bạc, quên đi mối tình cũ bất hạnh, quên đi cuộc sống thác loạn, mòn mỏi trong các quán bia ôm, massage, vũ trường... Một số rất ít là con các gia đình trung lưu, công chức, đã tốt nghiệp đại học vẫn lấy chồng Đài. Những cuộc hôn nhân này thường bắt đầu từ các doanh nghiệp (do người Đài Loan đầu tư tại VN) - chàng và nàng cùng làm việc và phát sinh tình cảm, tình yêu. Có những thời kỳ, ở nhiều làng quê, lấy chồng Đài rộ lên như “phong trào”, nhất là khi trong vùng quê ấy có những cô dâu xuất giá trước sang Đài Loan có tiền gởi về cho cha mẹ xây nhà, mở tiệm, mua đất, nở mặt nở mày với xóm làng. Các cô dâu may mắn như thế sẽ mai mối cho bạn bè, người thân ở quê nhà tiếp bước. Đó là “nguồn gốc lịch sử” của hơn 100.000 cô dâu Việt ở Đài Loan hiện nay. Chiều 17-4-2008, ở sân bay quốc tế Cao Hùng - Đài Loan, chúng tôi gặp hàng chục cô dâu Việt ăn mặc bay bướm như ca sỹ, với hành lý kềnh càng, đang hớn hở làm thủ tục về VN thăm gia đình. Bên cạnh đó là nét mặt mãn nguyện của nhiều ông bố, bà mẹ được các con gái bảo lãnh sang chơi Đài Loan đôi ba tuần trở về. Trước đó chúng tôi còn hội ngộ với nhiều cô dâu Việt đang đi mua sắm, ăn uống trong những siêu thị sang trọng ở Đài Bắc, Đài Trung, Đào Viên... Khi được hỏi “cuộc sống thế nào?”, các cô rất chảnh: “Nếu tệ, không có tiền để thường xuyên vào mấy chỗ thế này đâu!”. Chúng tôi cũng gặp nhiều cô gái Việt vừa lái ôtô vù vù trên đường cao tốc, vừa làm ăn rôm rả trên điện thoại di động. Rồi những bà chủ các tiệm ăn, các quán cà phê, karaoke rất hách; những cô gái “ngồi bàn” với áo váy, bốt da, châu báu lấp lánh, trông cứ như người mẫu thượng lưu... Biết đâu trong vô số cô dâu đó, có những người chúng tôi từng gặp ở VN từ nhiều năm trước, khi các cô đang cuống cuồng chạy trốn những cuộc giải toả của CSKV, dân phòng ở những tụ điểm “coi mắt”, “thi tuyển”. Báo chí (trong đó có chúng tôi) cũng từng viết rất nhiều về họ với biết bao... xót thương và cả những lời trách móc! Bây giờ gặp họ, mới thấy mình ngày đó đúng là “ngây thơ” khi nghĩ rằng đang cố gắng ngăn chặn, cứu vớt cho các cô gái sắp bị bán sang Đài Loan. Điều không thể phủ nhận là các cô đã đổi thay quá nhiều sau những năm tháng làm dâu xứ người. Ngày đó làm sao có thể tưởng tượng được những cô gái nghèo, ít học, nhút nhát, tự ti ở những vùng quê chưa có cả ánh điện như thế, có thể giúp chúng tôi phiên dịch tiếng Hoa làu làu ở một sân bay quốc tế hiện đại trên một đất nước xa xôi; xếp lịch cho chúng tôi làm việc ngon ơ với các cơ quan công quyền của Đài Loan và sống thoải mái, tự tin, thành đạt trong một xã hội phát triển, xa lạ và có cả những bất công dành cho cô dâu di dân!

Theo LẠI VĂN LONG
Tiếc quá! Hiện tại chưa có bình luận nào về bài viết này! Hãy là người đầu tiên!